VideoBar

This content is not yet available over encrypted connections.

Sunday, July 20, 2014

Dạ Quỳnh Hương , hoa ơi!


 



                                                      

                             Dạ Quỳnh Hương , hoa ơi!
Thưa các bạn,
Phạm Anh Dũng sáng tác hàng trăm ca khúc trong suốt hàng chục năm qua. Say sưa miệt mài sau một ngày bên công việc của một người lương y áo trắng, Dũng đã sáng tác không ngừng khi về nhà. Một trong những bài hát của Dũng mà tôi yêu -phải nói là mê, là bài hát này. Đầu tiên là nghe Bảo Yến hát. Nghe hàng chục lần, đến nỗi thưộc nằm lòng (mà không chán).

Với một người đã từng thực hiện hàng ngàn chương trình nhạc trên các đài phát thanh mà tôi được công tác, có đài hàng gần 20 năm như VOA, Radio Bolsa..Tôi đã giới thiệu một cách vô tư, công bằng, không thiên vị, với tất cả những sáng tác nhận được từ khắp nơi trên thế giới. Chỉ với tinh thần duy nhất: Truyền bá đến những thính giả yêu nhạc trên làn sóng, phục vụ cho nền Văn học nghệ thuật VN thêm tươi đẹp.

Thì với tôi, ca khúc  Dạ Quỳnh Hương, Phạm Anh Dũng phổ nhạc vào bài thơ của Hoàng Ngọc Quỳnh Giao (cô cũng là một bác sĩ tại Bỉ quốc. Hoàng Ngọc Quỳnh Giao gửi cho Dũng phổ nhạc bài thơ này nhưng cô đã không kịp nghe vì đã qua đời sau một cơn bạo bệnh .)
Đây có thể nói là một tác phẩm đẹp tuyệt vời! (cả về hình thức, nội dung lẫn ý nghĩa tình cảm.)

Cho dù Phạm Anh Dũng là em ruột của tôi, nhưng tôi vẫn xin được gửi đến em một bông hồng tươi đẹp nhất.


                                                                          

Bích Huyền xin kính mời các bạn đến với Bích Vân, nghe BV hát Dạ Quỳnh Hương và tự đệm piano. Tôi tin rằng với phong cách trình diễn của người nữ ca sĩ tài năng, trẻ đẹp, dễ thương này, Dạ Quỳnh Hương của Phạm Anh Dũng & Hoàng Ngọc Quỳnh Giao sẽ có một đời sống khác: Trẻ trung, duyên dáng, xinh đẹp, quyến rũ hơn...

Mong được gặp các bạn trong hai buổi nhạc Thính phòng hiếm có tại quận Cam: Áo Trắng.

Bích Huyền

Mời nghe Bảo Yến hát Dạ Quỳnh Hương:  http://safeshare.tv/w/ZbpinokfLH


                                                   




                   Photo

                      Việt Dzũng với Áo Trắng
                                                                                                Bích Huyền


=


Hình như tên tuổi của Việt Dzũng gắn liền với danh hiệu “một nhà đấu tranh”,  “một chiến sĩ tranh đấu” cho dân tộc, cho đất nước… Nhưng có mấy ai còn nhớ đến Việt Dzũng, một Việt Dzũng nghệ sĩ, yêu văn học nghệ thuật và có một tâm hồn rất trẻ trung, rất lãng mạn. Cùng một Việt Dzũng chỉ biết sống vì mọi người.

Áo Trắng là chủ đề mà Việt Dzũng đã chọn đặt từ cuối tháng 10, 2013 cho hai buổi nhạc thính phòng sẽ diễn ra tại quận Cam trong ngày 19 tháng 7 năm 2014 sắp tới đây.

Là con chim đầu đàn của Nhóm DUK, tên tắt các bạn trẻ yêu âm văn học nghệ thuật do Việt Dzũng sáng lập, hợp thành. Đó là D: Việt Dzũng, U: Uyển Diễm và K: Đỗ Tân Khoa).

Tôi hiểu đây chỉ là một trong những sinh hoạt mà Việt Dzũng đã thực hiện. Với một mục đích là khuyến khích các giới trẻ tại hải ngoại, có năng khiếu và nhất là có tinh thần yêu văn học nghệ thuật Việt Nam. Hãy hoạt động đi, cất cánh lên cho nền văn học nghệ thuật  hải ngoại thêm màu sắc.

Chính bản thân tôi, ngay từ khi mới sang định cư tại Mỹ, chỉ với những bài tùy bút riêng tư, viết về quãng đời vừa trải qua sau tháng tư 1975. Đăng trên nhật báo Người Việt giữa thập niên 1990. Việt Dzũng đã gọi phone đến nhà và xin phép tôi cho Dũng đăng lại trên các báo mà Dzũng phụ trách. “Em chỉ làm công việc đánh máy layout, nên phải thưa trước với chị là không có tiền nhuận bút trả cho chị”. Quả thật lúc đó tôi không biết VD là ai, nhưng cảm thấy thân thiện ngay: “ Ôi, em thật thà quá. Trong khi  chị có nhận được phone của một số người quen, hỏi chị đang ở nơi này…nơi kia ?  Vì  các bạn chị thấy tên Bích Huyền trong nhiều bài viết có địa danh nơi đó! Chẳng thấy ai xin phép chị gì cả. Hihi..."

Và kể từ đó, hai chị em quen biết nhau. Thân thiết như ruột thịt.
Dzũng cứ thúc giục tôi gom bài in thành sách, “Em sẽ đánh máy cho chị, nhanh mà!” Ngày đó chưa có internet, email… Tôi phải mang bài đến cho Dzũng tại một căn phòng nhỏ, gần nơi ngày xưa là Câu lạc bộ Báo Chí tại đường Euclic. Dzũng một mình, ngồi trước chiếc máy chữ. Mười ngón tay múa lượn trên bàn phím mà miệng vẫn nói chuyện liên tục.

Khi quận Cam có đài tiếng Việt đầu tiên, tôi và Dzũng cùng cộng tác chương trình ở đó. Việt Dzũng thường phỏng vấn tôi về những chuyện 30 tháng Tư. Nhưng chỉ một thời gian ngắn là tôi không làm nữa vì họ hứa trả tiền chương trình cho tôi hàng tháng, ban đầu đủ để trả tiền xăng nhớt . Rồi sau vài tháng đã không trả mà còn nói ngược lại là tôi phải trả tiền air time cho đài! Ôi, đằng sau những lời hoa mỹ của họ ở trên Đài “Hãy giúp đỡ những gia đình HO mới qua” là như thế đó!

Không lâu, Việt Dzũng và Minh Phượng cũng chia tay đài đó và lập ra Radio Bolsa. Một hai năm sau, các em đã mời tôi cộng tác cho đến ngày nay. Cùng Mai Phương. Rồi thêm Uyển Diễm.  Radio Bolsa như một gia đình thứ hai của chúng tôi.

Mới đó mà đã hơn mười bốm năm trường làm việc bên nhau. Vừa qua, vì lý do tuổi tác, tôi muốn xin nghỉ. Dzũng cười: Khi nào em mất tiếng nói thì chị mới được nghỉ hưu. Chị phải ở bên cạnh chúng em.

Với tôi và cháu Uyển Diễm, Việt Dzũng như như một người em thân yêu ruột thịt. Buồn vui có nhau. Tuy hai chị em như mặt trăng mặt trời. Giờ Dzũng thu thanh ở đài là giờ tôi ra về. Hai chị em chỉ ngừng lại nói chuyện với nhau nhiều nhất là dăm ba phút nơi bãi đậu xe. Nhưng khi có việc gì cần, bao giờ Dzũng cũng ở bên cạnh tôi. Có khi còn đến với tôi sớm hơn như để trấn an.

Dù chỉ gặp nhau ngắn ngủi như thế, nhưng Dzũng vẫn theo sát những công việc làm, những hoạt động sinh hoạt cộng đồng của tôi, về văn hóa, chính trị, đời sống trong cộng đồng. Điều đó thể hiện trong những bài phát biểu của Việt Dzũng dành cho tôi, nhiều chi tiết Dzũng quan tâm đến từng công việc của tôi trong cộng đồng, hay chuyện riêng tư bạn hữu trên Face Book. Tôi ngạc nhiên đến bất ngờ.

Nhất là Dzũng rất quan tâm nâng đỡ Uyển Diễm. Hướng dẫn chỉ bảo cho Uyển Diễm, Đại Dương trong nhiều sinh hoạt.
Dzũng săn sóc đời sống tinh thần cho hai mẹ con tôi, đôi khi tôi cảm động muốn nghẹn ngào rơi lệ.

 “Em quí chị, em thương cháu Uyển Diễm vì chị và cháu là những nạn nhân trực tiếp, đau khổ nhất do cộng sản gây nên. Bao năm qua chị đã chèo chống gia đình dù vắng anh bên cạnh.”

 Dzũng thúc giục tôi chọn chương trình thơ nhạc VOA in thành CD…Tất cả những gì Dzũng bày ra, tôi đều gặt hái nhiều thành công rực rỡ.
Khi tôi được nhạc sĩ Từ Công Phụng mời sang điều khiển chương trình nhạc Kỷ niệm 50 Tình Ca Từ Công Phụng tại Oregon, tôi đã giới thiệu cho hai cháu Đại Duơng và Uyển Diễm thay mẹ làm công việc ấy. Tôi hứa luôn luôn đứng sau hướng dẫn. Các cháu đã hoàn thành xuất sắc. Được 600 khán giả hiện diện buổi nhạc đêm đó nhiệt liệt tán thưởng. Tiếng vang rộng khắp. Do đó mới có 50 năm Tình ca Từ Cộng Phụng tại hý viện lớn Segerstrom Performing Art, quận Cam, với 1700 khán giả yêu nghệ thuật tham dự do DUK tổ chức.

 Chúng tôi đã trao cho ông bà Từ Cộng Phụng 1 số tiền lớn và chi phí cho rạp quá nhiều, cũng như dàn âm thanh ánh sáng, Ban kỹ thuật và ca nhạc sĩ trình diễn...v.v…Tưởng lỗ, nhưng không ngờ ít lâu sau chủ rạp gọi đến nhận 9 ngàn tiền vé bán tại cửa…Thế là lại “thừa thắng xông lên” , Việt Dũng lại thúc giục nhóm tổ chức những show kế tiếp. Nào Thu Quyến Rũ, Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Happy NewYear 2013…Và  Áo Trắng ngày hôm nay.

 Thất bại về tài chính nhưng được an ủi là thành công về nghệ thuật. Khán giả yêu văn học nghệ thuật ở quận Cam được thưởng thức những chương trình nhạc thính phòng giá trị.

Việt Dzũng là như thế! Đầu óc em, chân tay em luôn luôn hoạt động không ngừng. Em quan tâm đến những người chung quanh, chia xẻ bằng nụ cười, lời nói. Bằng ánh mắt vui tươi, thân thiện, bằng những thúc giục “Hãy làm đi”! Không chỉ bằng lời nói xuông mà bằng tất cả sự góp ý, chỉ dẫn, công sức khi cùng thực hiện. Dù người đó có e dè ngần ngại thì cũng vui lòng dấn bước tới.
 Chúng tôi chỉ có niềm vui bên nhau, bên thơ, bên nhạc với tình cảm chia xẻ chan hòa, ít khi nào tụ tập ăn uống! Nhưng tình thương yêu thì chan hòa chảy trong dòng máu mỗi người…

Việt Dzũng như một người đầu tầu, nhưng nay cánh chim đã gãy cánh. Gục ngã. Các em các cháu khóc biết bao nhiêu…Việt Dzũng đã đáp lại ở một chân trời xa nhưng ánh mắt và tấm lòng thương yêu vẫn còn đó, nâng đỡ, khuyến khích, thúc giục các em các cháu, vững tin đi tới.

Thế nhưng nhiều công việc vẫn còn đó, như những ngày qua các em các cháu đang bắt đầu tất bật lo cho show nhạc " Áo Trắng" thành công trọn vẹn. Nhìn Uyển Diễm, Đỗ Tân Khoa, Phong Lê, Đại Dương ngồi bên nhau chia sẻ lo toan công việc cho show nhạc thính phòng mà lòng tôi chùng xuống. Thương các cháu vô cùng. 

Các cháu muốn buông. Nhưng Việt Dzũng hình như vẫn bên cạnh thúc giục. Cho nên bỗng nhiên Bê Bê Hoàng Anh xuất hiện an ủi, khuyến khích. “Phải làm cho bằng được! Chị Huyền hãy cùng em, giúp các cháu!”
Bây giờ " Áo Trắng" vẫn đang xúc tiến mạnh mẽ để kịp trình diễn trong hai buổi- 2pm và 7pm, ngày 19 tháng 7, 2014 tại Saigon Performing Arts Center(Brookhurst và Ediger).

                    * Chỉ còn vé cho xuất 2 giờ chiều tại Saigon Performing Arts Center.
Trên bước đường lưu lạc, chúng ta đã gặp biết bao người. Quen biết trước hay mới gặp nhau đây thôi. Thương yêu. Rồi hờ hững. Nhưng dù sao vẫn có một chút tình. Một lần gặp gỡ. Một phút chia chia xa. Một nụ cười, một ánh mắt để lại. Một lời nói yêu thương. Một vòng tay thân ái.

Xin hãy đến với " Áo Trắng", cùng ngồi bên nhau tìm lại một thời hoa mộng tuổi học trò. Sống lại một thuở đã xa, môi hồng mắt biếc. Để gần gũi nhau, yêu thương nhau hơn.

Tôi tin rằng Việt Dzũng ở trên cao, sẽ mỉm cười góp chung niềm hạnh phúc.
Bích Huyền
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

__._,_.___

Posted by: Nhat Lung